Tuổi 18 Đợi Chờ Để Lớn…

Tiếng trống vừa dứt, An thu gom cặp sách ra về, lòng hân hoan vì đã “trả nợ” xong cho một kỳ thi đã chuẩn bị trong cả năm lớp 12 – nói đúng hơn là đã chuẩn bị trong cả 12 năm đi học với rất nhiều kỳ vọng đến từ người lớn mà phần đông những thí sinh vừa thi xong đấy vẫn còn mơ hồ.

Về đến nhà, đặt cặp sách xuống, nhìn chồng sách vở mà chỉ mới tối qua đây thôi vẫn là bạn đồng hành “đầu ấp tay gối” với mình bỗng cảm giác trống rỗng, vô nghĩa và đúng là “đem đi bán giấy vụn được rồi” ập đến. Dấu mốc kết thúc giai đoạn trước tuổi 18 của An là như vậy nhưng phải đến vài năm sau An mới nhận ra vì nó đến quá chóng vánh và bất ngờ. 

Tuổi 18, chỉ một bước là vào đời nhưng An không hề nhận ra điều này lúc ấy vì vẫn còn đang trong trạng thái tâm lý và nhận thức của một đứa trẻ 17 tuổi. Làm sao nhận ra được, khi rõ ràng, An của một ngày trước ngày thi cuối và một ngày sau ngày thi cuối không hề khác nhau. Quá trình thành người lớn không thể chỉ trong một đêm mà có thể hoàn thành. Việc này đòi hỏi thời gian và đương nhiên cả những đánh đổi mà không phải ai cũng sẵn sàng và tình nguyện đón nhận. Trước hết phải có những gọt, giũa, cắt bỏ đi những điều không còn phù hợp và rồi lại phải cố gắng đón nhận, tiếp thu, thay đổi bản thân để phù hợp với hoàn cảnh, với mục tiêu mình đang hướng tới.

Khi bước vào môi trường mới, gặp bạn bè đồng trang lứa nhưng sao lại khác với bạn bè cũ của mình quá. Bạn mới giỏi giang hơn An, mạnh dạn hơn An, thậm chí còn có thể kiếm ra tiền khi An còn đang loay hoay kiếm công việc làm thêm đầu tiên. Những câu hỏi bắt đầu xuất hiện: Tôi là ai? Và tôi có thể làm được gì? An bị mắc kẹt trong cảm giác rằng mình vô dụng trong thời gian rất lâu, luôn gánh vác mặc cảm đó mà không nhận ra mình cũng đang cố gắng, đang đi đúng hướng và tất cả An cần là kiên nhẫn và tích cực hơn.

Đến bây giờ, khi thấy lại những mẩu ghi chép của năm lớp 12, An vẫn bồi hồi, ngẫm nghĩ sao một quãng đời của mình trôi qua nhanh thế, trọn vẹn nhưng cũng có nhiều nuối tiếc. Nhưng rồi cảm giác đó cũng qua nhanh thôi vì dù thế nào thì quãng thời gian đó cũng đã kết thúc, đến lúc tập trung cho hiện tại của một giai đoạn mới và tập trung hết sức để tương lai khi nhìn lại thời điểm này sẽ không hối tiếc vì những điều có thể làm và nên làm nhưng lại chưa làm được. 

Kết

Hướng về phía trước bằng tất cả sức lực và đừng sợ hãi. Không xem nhẹ những thử thách nhưng cũng không tạo động lực tiêu cực bằng cách phóng đại và chỉ tập trung vào những chướng ngại. “Việc này khó lắm, phải cố gắng hơn” thiếu hẳn đi động lực so với cách nghĩ “Việc này cũng thường thôi nhưng phải cố gắng hết mình”. Đừng tự tạo cho mình áp lực, không ai muốn đi nhanh, đi xa mà lại gùi đá tảng trên lưng! 

——————————————————

BY Nghi Vũ © YouthOp.vn

Vui lòng trích dẫn nguồn Youth Opportunities – Cơ Hội Đi Ra Thế Giới Dành Cho Người Trẻ khi chia sẻ thông tin này.

 

Du lịch nhật bản, hướng dẫn du lịch Nhật và đánh giá địa điểm Nhật Bản Japan travel news, japan travel guides, japan holiday destinations and japan reviews

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *